Tâm sự của người chồng có vợ ngoại tình phần 11

Share:

Tôi hỏi phương đôi ba câu về cuộc sống đời thường của cô ấy . Một cô gái có kết quả khá xuất dung nhan trong học tập cùng khá năng hễ . Phương phân tách sẻ hiện nay cô ấy sẽ làm nhân viên maketing.

Công câu hỏi đi lại nhiều bắt buộc có thời hạn rảnh nhằm ghé ” Helen coffee ” trợ giúp chị gái . Chợt ánh nhìn cô ấy ảm đạm hẳn lúc tôi hỏi về gia đình . Phương chuyển chủ thể để lảng tránh thắc mắc của tôi . Chắc hẳn rằng cô ấy ko muốn chia sẻ nhiều về đời sống tình cảm . Cho dù sao bây giờ gặp cô ấy tại đây cũng khiến tôi rất vui.

Bạn đang đọc: Tâm sự của người chồng có vợ ngoại tình phần 11

Phương liếc quan sát vào loại điện thoại để trên bàn của tôi


- Ồ ! Anh Phúc thích người yêu công anh à ?

Tôi định báo cáo thì chợt tất cả tiếng điện thoại thông minh của Phương, cô ấy nghe máy kết thúc vội vực lên kéo ghế, khuôn mặt hơi bối rối

- hổ thẹn quá! Sếp gọi em về ngay, hứa hẹn anh khi không giống nhé .

Phương ra về vứt lại tôi bên cốc cafe đã cạn .

Hôm nay vk tôi về công ty từ hết sức sớm, khác hoàn toàn tình trạng đi sớm về muộn giống gần như ngày . Thoáng đơ mình, tôi từ hỏi chần chừ có yêu cầu cô ta nghi ngại không ? cơ mà rồi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh phi vào nhà . đàn bà thấy tiếng xe của bố vội chạy ào ra cửa, ôm chặt chân cha .

Vợ tôi làm nên vẻ đon đả và từ bây giờ nói năng cùng với tôi rất nhỏ tuổi nhẹ . Thậm chí còn tôi không dám tin vào tai mình

- Anh đi vệ sinh rồi xuống ăn uống cơm! Em sẵn sàng từ chiều cho ban đêm này đấy

Tự dưng tôi thấy lo lắng trước sự đổi khác khó tin này mà lại vẫn làm theo những gì vk nói .

Tắm xong, tôi ngồi vào bàn ăn uống . Không khí lặng lặng bao phủ , tôi cố nuốt mấy miếng cơm trắng dù chẳng cảm thấy nổi mùi vị của nó.Chợt vợ tôi lên tiếng trước

- Nghe nói công ty anh đang chỉ định chức phó phòng, anh gồm định…

Chưa để vợ nói hết câu, tôi quăng cho vợ cái nhìn không mấy phấn chấn và không thích quan trọng điểm . Vợ tôi lặng bặt rồi gặm cúi ăn . Bầu không khí ngột ngạt không thở được . Tôi bỏ lỡ bát cơm rồi ra hiên chạy dài đốt vài ba điếu thuốc. Hoá ra tất cả những gì vk tôi làm bây giờ đều có mục đích cả . Cũng chỉ bởi tiền tài danh vọng nhưng mà thôi. Còn tôi vẫn cứ nuôi cái mộng tưởng vk đã ăn năn hận và mong muốn sửa không đúng . Rộng một lần tôi đã xem xét rằng nếu vk chịu dấn lỗi thì tôi sẽ nỗ lực gạt bỏ hờn ghen ích kỉ nhằm mở lòng tha thiết bị . Tôi muốn đàn bà có một mái ấm gia đình trọn vẹn . Mặc dầu đã tất cả một vết bẩn thỉu không sao xoá sạch . Tôi vẫn hy vọng giữ lại phần đông thứ cho dù tay tôi yếu đuối ớt ko có gì giữ nổi .


Quay trở vào trong nhà , tôi thấy vk đang gấp vã gạt hầu hết giọt nước lăn nhiều năm trên má. Tôi chẳng bi thiết quan tâm, vào phòng ngủ cá nhân trước . Không hiểu sao tôi dần dần trở lên lãnh đạm trước phần đông giọt nước mắt của vk .

Nằm nghĩ một hồi, tôi lưu giữ lại lời nói của thằng bạn làm luật pháp sư

- Con bé bỏng chưa đầy đủ 3 tuổi, giả dụ ông ly hôn hiện thời thì chắc hẳn rằng mẹ nó được quyền nuôi. Nếu con nhỏ nhắn đủ từ bỏ 3- 9 tuổi thì toà sẽ để mắt tới khả năng thỏa mãn nhu cầu kinh tế và lòng tin của mặt nào xuất sắc hơn thì rõ ràng bên này sẽ giành quyền nuôi nhỏ . Ông cứ quan tâm đến đi .Còn vài mon nữa con bé nhỏ tròn 3 tuổi, khi ấy ông ly hôn sẽ xuất sắc hơn !

Tôi bắt buộc làm gì bây giờ ? cần sống như một thằng ngây ngô bên vợ sao ? Còn nhỏ tôi, chắc chắn nó không thích xa tôi đâu! Tôi biết rõ mà!

*

Đã gần một tháng tôi không chạm chán lại Phương sau buổi chuyện trò ở ” Helen coofee”. Có lẽ chúng tôi chỉ gồm thể gặp gỡ nhau phút giây để cùng ôn lại chuyện cũ chứ không thể nào thân thiết tựa như những năm cấp tía được nữa . Thời gian? Công việc?Tình cảm ? Đâu bắt đầu là lý do khiến con tín đồ ngày càng xa nhau chừng hơn?

Chủ nhật , trời ảm đạm nên chẳng phù hợp cho buổi đi chơi ngoài trời . Phụ nữ quấn quít bên bác giúp việc. Chốc chốc lại chạy về phía bố thơm một chiếc rồi chạy đổi mới .

Bạn cứ thử có phụ nữ đi rồi biết, chúng mô tả tình cảm ở phần lớn lúc phần đa nơi mà những người làm bố đôi lúc còn phải ngại ngùng ấy chứ !

Vợ tôi mặc dù là ngày nghỉ cũng vẫn đi trở về về như ngày thường . Cùng tôi cũng không ân cần , đáng ra là tôi kệ thây . Càng niềm nở tôi sợ mình càng tổn thương

” Mắt ko thấy, tai không nghe thì tim sẽ sút đau”

Đang lim dim ngủ thì tôi giật mình bởi tiếng chuông điện thoại. Việt- đồng nghiệp của tớ gọi


- Gì đấy?

Tôi căng thẳng mệt mỏi nghe máy vị mắt vẫn đã díu vào với nhau

- Anh Phúc! Trời ạ ! Anh còn ngủ được à ? bà xã anh vẫn đi cùng với gã nào gần gũi lắm. Họ vẫn ở khách hàng sạn phía Dương phía trên này. Anh đến nhanh đi . Đường số….

Tim tôi hốt nhiên thót lên, đau nhức, tai ù đi . Cầm lấy lại bình thản và nói dõng dạc hết mức bao gồm thể

Video sẽ HOT


- Chú điên à! bà xã anh đang ở trong nhà đây này, chú nhìn nhầm rồi. Uống không nhiều thôi!

- Ơ! Nhầm à? kiểu như thật mà! mà lại chắc bởi vì em uống tương đối nhiều. Thôi xin chào anh nhớ!

Việt cúp máy trong những lúc tôi như đứng hình giữa bên . Như thể ai vừa hất vào mặt mình xô nước đá . Tuy nhiên tôi làm cho sao rất có thể để Việt nghĩ đó là vợ mình được? Chẳng phải đã từng có một thời hạn tôi vênh khía cạnh với đời khi bao gồm cô vk vừa xinh vừa ngoan sao?

Tôi dắt xe pháo máy, phóng như điên ra đường, trời ban đầu lâm thâm nám mưa. Gió hất các hạt mưa lạnh lẽo vào mắt vào má khiến cho tôi đau rát. Tôi kệ thây , cứ lao trong mẫu xe vô tận .

Dừng chân sống cổng mẫu khách sạn xứng đáng nguyền rủa , tôi ngồi bên một quán trà đá, để ý nhìn vào phần lớn tầng nhà cao vút. Chẳng biết vk tôi vẫn ở loại xó xỉnh làm sao của toà bên này. Tôi hotline một ly nước lạnh . Làm cho một hơi không còn sạch . Cơ thể ban đầu run lên do cái giá của một cơ thể ướt nhẹp và của cả cốc nước lúc nãy.

Gần hai tiếng sau thì bà xã tôi trở ra, trời đang ngớt mưa buộc phải hai người đó vẫn nhàn nhã sải bước tới chiếc ô tô sáng nháng . Ô tô nhưng lại ! tự dưng trong thâm tâm dấy lên một cảm giác chua xót . Bao gồm thằng đàn ông nào như tôi không? Ngồi chờ vợ như một bé chó trung thành với chủ ở cửa ngõ khách sạn . Giá nhưng mà tôi gồm để đâm đến thằng khốn cơ một nhát mang đến hả cơn giận . Nhưng, nếu vậy vẫn đi tù nhân là dòng chắc!


Tôi lao sang mặt đường, đứng ngay lập tức trước mặt nhị người. Bà xã tôi phương diện mày tái mét. Miệng lập bập

- Sao…Sao anh lại sinh hoạt đây?

Tôi thay làm vẻ bình tĩnh dù bàn tay đã nắm loại chìa khoá xe cho tới mức chuẩn bị vỡ vụn.Chậm rãi, lờ đờ từng chữ một:

- Đến đón em!

Tôi bắt gặp sự sốt ruột trên khuôn phương diện thằng ý trung nhân của bà xã tôi . Hắn cũng lắp bắp cái giọng nói lơ lớ của đàn tây không ra tây tàu không ra tàu

- Ôh , no tất cả không phải như anh nghĩ, tôi muốn giải thích.

Còn muốn phân tích và lý giải nữa à ? Tao không băm mi ra là may đấy!

Tôi đi ra xe trước, vk cập rập theo sau. Tôi đoán là cô ta sẽ run , ồ không! chắc chắn là cô ta đang hoang mang và sợ hãi lắm . Tại sao à ? do tôi không hề đánh 1 trong những hai . Điều mà bất kể thằng bọn ông nào hầu như làm lúc rơi vào thực trạng của tôi.

Trên xe, cả hai những im lặng. Vk tôi ngồi biện pháp xa cả mét , không dám nhúc nhích

- Anh … Em … muốn giải thích…

- Về nhà!

Tôi buông một câu đủ lô ghích để vk đừng lải nhải mặt tai mình nữa . Còn nếu không tôi đang điên lên , tất cả khi đạp xẻ cô ta ra đường mất.

Tôi bảo bác giúp vấn đề bế con đi loanh quanh đâu đó chơi. Sẽ là 1 sự tổn thương khủng khiếp nếu con bé xíu nhìn thấy cảnh tượng này . Ba nó tổn hại là đầy đủ rồi.


Vợ tôi quỳ xuống, nước mắt lã chã . Tôi ngồi trên ghế. đôi mắt nóng rực , có lẽ bây giờ nó đỏ ngầu lên rồi . Ngẫu nhiên cô ta ôm chân tôi khóc rưng rức . Tôi cười..chát đắng..

- Anh ơi! Em trót đần độn . Anh tiến công em đi! Anh chớ có như thế nữa . Em sợ lắm

- Đứng lên !

Tôi quát lác lên , âm nhạc lớn chưa từng có.

Vợ tôi giật mình, đứng phắt dậy.

- mấy lần rồi?

- Dạ, một lượt ! Cô ta lí nhí vấn đáp tôi . Bây giờ tôi gần như không kìm được nữa . Ao ước vả vào chiếc mặt gian dối ngay cả khi đã bị bại lộ việc xấu xa mình làm . Tôi chạy vào phòng ngủ, đem điện thoại, mở chiếc đoạn chát lần trước đã kịp gởi vào hộp thư của tôi .

Cô ta ngã phịch xuống đất , ngước cái khuôn mặt thẫn thờ quan sát tôi. Tôi gào lên :

- một lần à ? một lượt một ngày còn từng nào lần trong 1 năm thì không nhớ à ? Cô có còn là con bạn không? Sao cô trâng tráo như vậy mà vẫn lờ lững sống à ?

Cô ta không nói gì cúi mặt xuống như mong chờ một dòng tát trường đoản cú tôi. Một chiếc tát thôi thì đang hề hấn gì ? Tôi sút đổ lọ hoa bên trên bàn . Âm thanh vang lên chát chúa rồi vào phòng ngừng hoạt động nằm phịch xuống giường . Khu vực này là nơi công ty chúng tôi đã từng rất niềm hạnh phúc . Là nơi bé bỏng Linh được xuất hiện . Sao hôm nay lại giống âm phủ thế này ? mắt tôi cay xè .

Tôi ngủ thiếp đi thời gian nào không biết. Thời gian tỉnh dậy sẽ thấy trên trán gồm một mẫu khăn ướt. Chắc hẳn rằng bị sốt sau khoản thời gian ngấm nước mưa. Bà xã tôi âm thầm bê lên một bát cháo cùng đặt mấy viên dung dịch trên bàn . Xuất xắc nhiên không thấy cô ta mở miệng nói câu gì . Mà lại thú thật bao gồm nói tôi cũng chẳg bi thiết nghe. đầy đủ thứ xịt ra từ mồm cô ta khiến tôi thấy ghê tởm .


Tôi nhìn chằm chặp vào chén cháo nghi ngất xỉu khói .

Xem thêm: Tên Húy Là Gì ? Về Tên Hiệu, Tên Tự

- Này chồng ! Dậy nạp năng lượng cháo đi. Em cho nhiều tía tô đối với tất cả hạt tiêu lắm . Ăn thì mới có thể khỏi được chứ? cấp tốc lên ! nào dậy làm sao ?Tôi quấn quanh tròn trong mẫu chăn sù sụ khoác cô bà xã kéo bằng được dòng chăn ra . Và bị ép ăn hết đánh cháo đầy . Nụ cười trong trẻo vang vọng khắp căn nhà . đông đảo thứ vỡ vụn vào trí nhớ!

Vợ tôi nhẹ nhẹ thoát khỏi căn phòng. Nỗi đau này ai thấu đến tôi? Tôi đã bấu víu vào đâu để sinh tồn trong chiếc bể khổ này đây?

Tôi nhắm mắt hàng trăm ngàn lần. Chỉ cầu ao ước khi mở mắt tất cả trở về như cũ . Phần nhiều điều tồi tàn kia chỉ là giấc mộng . Mặc dầu cơn ác mộng kéo dãn dài cũng được. Nhưng mà , sự thật vẫn là việc thật . Và tôi đã biết thành cắm sừng . Tôi không nạp năng lượng cháo, không uống thuốc. Mặc cho cơn đau nhức cơ thể ,cơn chống mặt hành hạ. Tôi không muốn nhận bất kể sự chăm sóc nào từ vk .

Thỉnh phảng phất tôi lại run lên bần bật . Người cứ như treo chì . Một thời gian lại tỉnh, thời điểm sau lại thiếp đi . Đến chiều tối, không chịu được nổi nữa , tôi call taxi đến khám đa khoa . Mọi thứ cứ mơ hồ trong tâm thức . Đến thời điểm tôi trọn vẹn tỉnh táo apple cũng là thân trưa ngày ngày tiếp theo .

Tôi mở to đôi mắt vẫn còn nặng trĩu nhìn xung quanh . Tường ngăn trắng toát đập vào mắt . Bên cạnh, vk tôi ôm bé nằm gục xuống nệm . Con bé thấy tôi mở mắt đột reo lên

- mẹ ! tía dậy rồi kìa!

Con nhỏ xíu lấy tay ấn ấn vào trán tôi bắt trước làm fan lớn . Tôi nhoẻn miệng cười dù biết thú vui méo mó đến đáng yêu đương . Con gái! Nếu không tồn tại con thì bố không biết yêu cầu tin vào điều gì nữa .


Vợ tôi dậy, đôi mắt thâm quầng , hỏi

- Anh ăn gì để em đi tải ?

Tôi khước từ , quan sát đi nơi khác .

Nếu là trước đó tôi đang mè nheo các kiểu bắt bà xã phải chiều theo . Còn hiện thời thì….

Vợ tôi vẫn đi ra ngoài dù tôi ko nói muốn nên ăn gì . Phụ nữ ngồi sát bên chu mỏ hờn bố

- bố hư đề xuất mới tí hon !

- Linh không đi lớp hả -

Con bé lắc đầu không nói. Nó giống chị em quá ! kể cả những lúc hờn dỗi. Nhói!!!

Chiều, tôi đang ngủ thì có điện thoại thông minh của Phương :

- Anh Phúc à ? Hihi .. Em phải đi công tác gần một tháng, không liên lạc với anh được . À nhưng mà em đi Thanh Hoá mua được nhiều hải sản lắm . Khoan thai thì chiều xẹp quán bà bầu rồi mang một chút về mang đến chị đun nấu anh nhé !

Có lẽ Phương nghĩ đều thứ tôi bao gồm đang là niềm mơ ước của nhiều người . Nhưng sự thật thì chua chát đến cả này đây . Mặc dù đang cực kỳ mệt mỏi, tôi vẫn cố gắng nói mấy câu

- nhớ tiếc quá, Phúc bị dị ứng hải sản . Xin lỗi Phương nhé!

Thực ra không hề có vụ không phù hợp nào tại đây cả . Chỉ cần tôi không muốn gặp ai vào từ bây giờ . độc nhất vô nhị là Phương, tôi cấp thiết để cô ấy nhìn thấy bộ dạng thê thảm này của chính mình .


Phương cười xuề bảo ko giận tôi đâu . Chỉ là dường như không biết cách xử trí chỗ thứ ăn như vậy nào. Phương vội cụp máy sau vài thắc mắc han của tôi. Cơ hội nào cô ấy cũng bận bịu . Một cô gái kỳ kỳ lạ . Tôi suy nghĩ vậy !

Lát sau, bà xã tôi trở lại phòng với 1 túi nilon đựng máy gì cơ mà tôi ko rõ, tay sót lại xách một chiếc cặp lồng , nghi chết giấc khói …

- Em cài bún chả, món anh mê thích nhất đây, anh ăn uống đi !

Giọng nói trong khi có chút gì yếu ớt . Cũng đúng! hiện thời làm gì còn loại quyền cao giọng cùng với tôi nữa . Chốc lát tôi thấy khá thương thương loại khuôn khía cạnh tội đồ gia dụng kìa . Khốn thiệt ! quan yếu mủi lòng nhưng tha máy được. Mặc dù bụng sẽ sôi ùng ục , thật sự là cực kỳ đói, từ trong ngày hôm qua chưa ăn gì . Nhưng tôi thà nhịn đói chứ không nạp năng lượng cái đồ vật này . Tôi ở xuống, khoác kệ bà xã nhìn tôi bằng cặp mắt đượm bi tráng , quay mặt vào tường.

Tôi lấy điện thoại, hotline cho Phương. Phương hốt hoảng khi nghe nói tôi vẫn nằm viện . Trước phương diện vợ, tôi nói một câu như trêu ngươi

- Phương ! Phúc thèm nạp năng lượng bún chả, Phương download giùm phúc rồi mang lên trên đây ngay nhé .

Lúc này vk tôi buồn hẳn , lặng lẽ âm thầm bế nhỏ ra hành lang . Chén bát bún bên trên bàn nguội dần…


Phương mang đến một túi lủng củng , nào là trái cây, bánh, sữa và luôn luôn nhớ món ăn mà tôi nhờ sở hữu . Có vẻ như Phương không hề rảnh như tôi nghĩ , trên bạn vẫn bận đồ công sở . Cô ấy kéo ghế ngồi gần kề giường tôi. Gõ mấy cái thật nhức vào đầu tôi

- Đây! Anh ăn đi! Đi viện nhưng mà không thèm nói em một tiếng. Chắc không tin tưởng con bạn cũ này rồi. Nắm anh lúc nào được ra viện ?


Tôi nhấn lấy chén bún nhưng Phương chuyển cho, nạp năng lượng ngấu ăn uống nghiến như chết đói năm 45 . Phương phì mỉm cười :

- Khiếp! Anh nạp năng lượng kiểu gì mà như bị tiêu diệt đói 3 năm chũm kia? Ăn nữa không nhằm em mua ?

Đúng là được ăn sâu vào có khác, fan tươi tỉnh giấc hẳn lên :

- Thôi, Phúc no rồi. Rất có thể mai vẫn ra viện . Nằm tại đây chán lắm !

Phương yên lặng , vớ rước mấy quả cam rồi gắng dao gọt . Cô ấy hỏi bâng quơ

- Chị nhà đâu anh ?

Tôi khẽ hồi hộp nói rằng vk vừa ra ngoài . Cứ nói tới vợ là tôi lại phát bé . Dẫu vậy miệng vẫn cầm cười cùng gương mặt thông thường hết mức có thể .


Sực ghi nhớ ra bây chừ đang trong giờ đồng hồ hành chính, tôi liếc nhìn Phương hỏi nhỏ:

- Phương đang đi làm mà , Phúc xin lỗi vì không để ý đang trong giờ đồng hồ hành chính . Không tự tin quá !

Phương chỉ mỉm cười cợt nói chẳng sao . Cơ mà khuôn phương diện thoáng buồn . Tôi gặng hỏi:

- Phương sao gắng ?

Phương không trả lời . Chắc tôi không đủ tin cẩn để cô ấy hoàn toàn có thể trải lòng .Tôi rất tò mò về cuộc sống thường ngày của cô ấy . Mặc dù tôi chỉ nên người bạn lâu ngày mới chạm chán lại của cô ý ấy . Lạ thật !

Chúng tôi chat chit một lát thì Phương có điện thoại cảm ứng rồi về gấp. Hơi bi lụy một tẹo vì mẩu chuyện đang dang dở thì cô ấy bắt buộc đi .

Phương vừa đi ngoài thì bà xã tôi trở lại phòng . Cô ta chú ý tôi dò xét, như mong chờ một câu lý giải của tôi về cô bé khi nãy. Tôi lờ đi, việc quái gì phải phân tích và lý giải . Cô thấy nhức chưa?

Hai chén bát bún trên bàn , một chén bát hết sạch, một bát còn nguyên . Vợ nhìn tôi đầy ngạc nhiên , còn tôi ôm cái gối nằm vờ vịt ngủ . Có lẽ rằng cô ta sẽ buồn hết ngày lúc này mất. Chưa bao giờ tôi hất đổ sự ân cần của vợ . Chưa bao giờ ….

Tôi xuất viện vào sáng sủa ngày hôm sau. Tuy vẫn đỡ hơn cơ mà vẫn xin nghỉ thêm một ngày . Bạn bè trong công ty mang đủ những thứ cho thăm. Không khí bát nháo như một chiếc chợ tan vỡ . Gồm ai đi thăm người nhỏ xíu mà náo nhiệt như đi chẩy hội bởi vậy không? Tôi gồm mọc thêm vài chiếc mồm cũng không giải đáp xuể một mớ câu hỏi của các chiến hữu. Việt mỗi lúc nói luyên thiên đủ máy thì từ bây giờ lại lặng lặng bỡ ngỡ . Cậu ta quan sát vào vợ tôi rồi lại thở lâu năm . Có lẽ cậu ta sẽ lờ mờ nhận ra mọi câu hỏi . Chắc hẳn rằng hôm ấy cậu ta không hề uống rượu,mọi sản phẩm cậu ta nhìn thấy hoàn toàn có thể khẳng định 100% . Thiên nhiên tôi chột dạ trong những lúc tôi chưa hẳn là người dân có lỗi.


Theo Afamily


Lần đầu lao vào phòng ngủ chúng ta gái, phái mạnh trai chia ly lập tức

Sau lúc phát hiện kín kinh hoàng trong phòng ngủ, quý ông trai quăng quật về không nói một lời nào.

Mới đây, một anh chàng người Đài Loan đã share những trung tâm trạng rất là tức giận trên mạng xã hội Facebook liên quan tới bạn gái của mình.

Sự việc xẩy ra sau khi chàng trai lần đầu tiên bước đi vào chống ngủ của người sử dụng gái. "Tôi tất yêu chịu đựng được lúc ở lại trong căn hộ ấy nữa", anh viết cùng nói thêm rằng anh đã loại bỏ ngay sau đó.

*

Anh kể lại câu chuyện của mình rằng, anh và bạn nữ đã có 3 năm yêu thương nhau thắm thiết. Tuy đã đi vào thăm nhà cô bé nhiều lần dẫu vậy chưa khi nào anh được lao vào phòng ngủ của cô. Bạn gái của anh luôn ngăn cản điều này.

Tuy nhiên lúc đó chàng trai không hề nghi ngờ hay suy nghĩ sâu xa về nguyên nhân nữ giới cấm anh vào phòng ngủ.

"Tôi chỉ ở phòng khách và xem ti vi mỗi lúc tới nhà thăm người yêu và mẹ cô ấy", anh nói.


Vài ngày trước, mẹ nữ giới đã nhờ anh chứa giúp bộ áo quần của đàn bà vào chống trong lúc nữ giới anh đã tắm. Khi mở cửa, anh quan yếu tin vào mắt mình trước đông đảo gì hiện nay ra. Quần áo, đồ gia dụng lót, giấy vệ sinh,... Bỏ la liệt trên sàn nhà. Tất cả là một mớ lếu độn, nhơ bẩn và chỉ còn lại một khoảng trống nhỏ để đi lại.

Căn phòng thậm chí còn còn "chào đón" chàng trai bằng mùi hôi thối nặng nề chịu. "Tôi đã không thể đứng kia thêm khoảng thời gian ngắn nào nữa", chàng trai bức xúc nói lại, "Cuối cùng tôi cũng biết vì sao cô ấy luôn luôn cấm tôi vào căn nhà này."

Sau lúc phát hiện kín đáo của bạn gái, đàn ông trai vứt về nhưng mà không nói một lời nào. Anh ra quyết định chia tay ngay lập tức lập tức.

Câu chuyện éo le của anh chàng đã khiến nhiều cư dân mạng chú ý. Một trong những người bình luận rằng anh ta thật như ý khi không cưới người như vậy, vào khi một vài người nhận định rằng chính bà bầu của cô gái đã cứu anh chàng này.

Theo thăm khám phá


Dâu bắt đầu ngán ngẩm mỗi về tối khi vào phòng để ngủ Em đang siêu hoang mang, em không biết, chồng em cưới em để nhằm mục tiêu mục đích gì nữa? muốn mọi fan hãy hỗ trợ tư vấn giùm em. Em năm nay 29 tuổi. Chồng em 34 tuổi. Chúng em rước nhau được một tháng. Trước lúc lấy, bọn chúng em đã bao gồm 6 tháng quen và yêu nhau. Trong thời gian yêu, em thấy anh là...

Bài viết liên quan