Gia Đình Ông Lê Mạnh Hà

Share:

Cả đời Đại tướng Lê Đức Anh sống đơn giản đến nấc tằn tiện. Trước lúc hôn mê, ông Sáu Nam bao gồm hai tâm nguyện nhức đáu về thiết yếu đám tang của mình. Hai tâm nguyện ở đầu cuối đó, cũng ko nằm bên cạnh sự giản dị ấy.


Có lần trò chuyện với Lê Mạnh Hà – con trai Đại tướng Lê Đức Anh, anh nói: Mỗi ngày tôi đều cảm thấy rất đau buồn và sợ hãi lúc phải nghĩ rằng, ngày bây giờ có thể sẽ là ngày cuối thuộc tôi được đi trên con đường này, được bước lên những bậc cầu thang này để đến thăm ông. Mỗi lần ngồi cạnh ông và nắm tay ông trong bệnh viện, tôi đều sợ hãi rằng ngày lúc này có thể là ngày cuối cùng được nắm tay ông.

Bạn đang đọc: Gia đình ông lê mạnh hà


*

Hơn một năm rưỡi nay, khi sức khỏe của Đại tướng Lê Đức Anh chuyển biến xấu đi và phải nằm tại BV 108, dưới sự chăm sóc đặc biệt của các bác sĩ, cũng là dịp Lê Mạnh Hà – người con trai duy nhất của ông nhận quyết định nghỉ hưu với cương vị Phó Chủ nhiệm Văn phòng chính phủ.


*

Ông Lê Mạnh Hà – con trai Đại tướng Lê Đức Anh.


Mặc mặc dù gia đình anh ở dùng Gòn, nhưng sau khoản thời gian nghỉ hưu, tôi biết Lê Mạnh Hà vẫn ở lại Hà Nội. Sau khi về hưu và trả lại căn đơn vị công vụ cho chính phủ, Lê Mạnh Hà mướn một căn hộ studio nhỏ với giá khiêm tốn ngay gần bệnh viện 108, với dành trọn thời gian mỗi ngày, trừ thời điểm ăn, thời gian ngủ để ở cạnh thân phụ mình.

Dù Đại tướng Lê Đức Anh đã hôn mê cả năm nay, nhưng đều đặn hàng ngày, con trai ông đều đến bệnh viện, ngồi cạnh ông từ sáng sủa đến tối.

Lê Mạnh Hà nói, kể cả khi phụ thân anh không hề ý thức được sự hiện diện của nam nhi bên cạnh mình, thì anh vẫn muốn dành riêng trọn những ngày còn lại mặt cạnh ông và chỉ muốn những ngày nay sẽ kéo dãn mãi mãi.

Có lần trong cuộc phỏng vấn biện pháp đây hơn 1 năm, tôi từng hỏi Lê Mạnh Hà: "Là đàn ông của Đại tướng – Chủ tịch nước, đặc quyền của anh là gì?". Lê Mạnh Hà nói: "Ba tôi là Tướng trận. Đặc quyền lớn nhất nhưng gia đình cửa hàng chúng tôi có được là sự hi sinh".

Sự hi sinh nhiều nhất chính là xa cách. Đại tướng Lê Đức Anh là một vào số ít vài vị Tướng của QĐND Việt nam đi qua cả 4 cuộc chiến tranh. Ông ở những chiến trường cho đến khi đàn ông mình 31 tuổi mới về sống và làm cho việc ở Thủ đô. đề xuất suốt mấy cuộc chiến tranh đó, số lần vợ bé ông có thể gặp ông mỗi năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.


*

Lê Mạnh Hà thú nhận rằng, anh không có nhiều kỉ niệm với thân phụ mình. Bởi từ lúc anh còn bé bỏng đến lúc anh trưởng thành, ông Sáu phái nam đều ở chiến trường. Sau này, vày công việc, hai thân phụ con anh lại mỗi người ở một đầu đất nước. Bắt buộc kỉ niệm về phụ thân mình trong trí nhớ của Lê Mạnh Hà, là một lần được bố dẫn đi Bách Hóa Tràng Tiền; lần không giống thì được ông dẫn đi ăn phở; xuất xắc một lần thời ông ở chiến trường Campuchia, nhân lúc ông đi vắng, cấp dưới của ông đã đưa con cái của ông từ Hà Nội sang trọng Campuchia, để con cháu của ông bao gồm một cơ hội được quan sát thấy nơi ăn chốn ở của cha mình ở chiến trường.


*

Lê Mạnh Hà kể, lúc còn là Chủ tịch nước, ông Sáu Nam không có bổng lộc gì quanh đó đồng lương. Về sau khi về hưu, thi thoảng bao gồm người đến thăm, biếu phong bì, ông cất vào một chiếc cặp nhỏ, rồi thi thoảng con cái về thăm thì phân chia cả cho các con, các cháu.

Biền biệt xa cách, cần những ngày chăm sóc ông Sáu nam trên giường bệnh trở thành những ngày nhiều kỉ niệm nhất với Lê Mạnh Hà: "Mỗi ngày tôi đều cảm thấy rất đau buồn với sợ hãi khi phải nghĩ rằng, ngày lúc này có thể sẽ là ngày cuối cùng tôi được đi trên nhỏ đường này, được bước lên những bậc cầu thang này để đến thăm ông. Mỗi lần ngồi cạnh ông cùng nắm tay ông trong bệnh viện, tôi đều sợ hãi rằng ngày bây giờ có thể là ngày cuối thuộc được nắm tay ông. Kể cả ở tuổi này, tôi vẫn ko sẵn sàng mang lại việc mất mẹ, rồi mất ba".


*

Đại tướng Lê Đức Anh đã trải qua 3 lần tai biến. Lần đầu tiên vào năm 1997, lúc ông đang là Chủ tịch nước đương quyền. Năm đó, những bác sĩ đều tiên lượng xấu về tình trạng bệnh của ông. Văn chống Chủ tịch nước đã báo với gia đình để gia đình chuẩn bị tinh thần lo hậu sự mang đến ông. Nhưng vài ngày sau, ông hồi phục thần kì, vào sự ngạc nhiên của tất cả mọi người. Năm 2018, các bác sĩ một lần nữa lại tiên lượng ông sẽ ko qua khỏi. Nhưng bằng cách nào đó, ông vẫn bền bỉ chống chọi với bệnh tật suốt hơn đôi mươi năm, kể từ lần tai biến đầu tiên. Thiết yếu GS.TS - chưng sĩ Nguyễn lạm Việt cũng phải tởm ngạc nhận xét rằng, Đại tướng Lê Đức Anh là một trong những người có sức sống bền bỉ nhất cơ mà ông từng gặp.

Nên Lê Mạnh Hà luôn tin vào sức sống của phụ vương mình, tin vào sự kiên cường, bền bỉ của một vị tướng trận đã tởm qua 40 năm trận mạc. Anh từ chối mọi sự chuẩn bị mang đến sự ra đi của phụ thân mình, bất chấp lời khuyên của rất nhiều người, vì tin rằng ông sẽ tiếp tục can trường sống, cho dù chỉ là nằm đó lặng lặng trên giường bệnh.


Ngày 22.4 – cuối cùng thì ngày đáng sợ đó đã đã đến. Lúc tôi nhắn tin chia buồn với Lê Mạnh Hà, anh nhắn lại ngắn gọn rằng, anh tự hào là bé của vị Tướng đã trải qua 4 cuộc chiến tranh đầy vinh quang.

Trước khi mất và còn tồn tại thể trò chuyện với con cháu mình, ông Sáu nam chỉ ước ao hai điều: Ông mong mỏi đám tang của bản thân sẽ là đám tang giản dị, ko ồn ào, không khiến phiền hà, ảnh hưởng đến hoạt động thường nhật của người dân. Hy vọng muốn thứ nhì của ông là được táng cùng với vợ bản thân – người đã chờ ông gần 40 năm qua 4 cuộc chiến tranh, với ở cạnh ông 30 năm tuổi già lúc đất nước hòa bình.


Khi Đại tướng Lê Đức Anh qua đời, bên trên mạng thôn hội, người ta đồn đại về những ngôi biệt thự nhưng ông sở hữu, đồn đại về những doanh nghiệp xyz nào đó nhưng họ mang đến rằng là sân sau của gia đình ông.

Lê Mạnh Hà kể, Đại tướng Lê Đức Anh gồm một căn nhà ở đường Pasteur mà lại người ta bảo ông ở từ lúc mới giải phóng. Nhưng gần như trọn cuộc đời mình, trừ những thời điểm ở chiến trường, thì nơi ở chính của ông là ngôi nhà công vụ nhưng quân đội giỏi gọi là Trạm 66. Ngôi nhà 2 tầng cũ kĩ, giản dị, nằm ngay lập tức trong doanh trại Bộ Quốc phòng ở số 5 Hoàng Diệu với sẽ được trả lại mang đến quân đội sau lễ Quốc tang.

Ở đó, mặc dù khi là đương kim Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hay Chủ tịch nước, hay về sau khi đã về hưu, vợ chồng ông Sáu phái nam vẫn gia hạn thói quen thuộc giản dị như người bình thường – thậm chí nếu ko muốn nói là tằn tiện hơn rất nhiều. Thời ông Lê Đức Anh còn là Chủ tịch nước, vợ ông chỉ tất cả dăm cha bộ áo nhiều năm để mặc mỗi khi theo ông đi công cán, hoặc khi cần tham dự những buổi tiếp tân quan trọng.

Xem thêm: Hướng Dẫn Tải Và Việt Hóa Game Chiến Dịch Huyền Thoại Cập Nhật Bản 2


Trong căn đơn vị của Đại tướng Lê Đức Anh ở trạm 66 gồm cái bếp điện cũ kĩ cùng những cái xoong nhôm mòn vẹt đã được ông bà cần sử dụng suốt 30 năm nay mà lại bà Võ Thị Lê (phu nhân Đại tướng Lê Đức Anh) thời điểm còn sống nhất định cấm đoán con cái download mới vày chưa hỏng; bộ bàn ghế nhưng mà ông ngồi để tiếp khách cả trong nước, cả quốc tế, chiếc giường ông nằm… cũng đều là những thứ đã được cần sử dụng từ những ngày ông mới về ở tại Trạm 66 bí quyết đây hơn 30 năm.


Với con cái trong gia đình, ông Sáu phái nam nghiêm khắc đến mức đôi khi tất cả thể là khắt khe.

Ông Nguyễn Hồng Thái – người cận vệ theo ông Sáu nam từ lúc còn ở chiến khu cho đến lúc ông trở thành Chủ tịch nước – năm nay đã 79 tuổi kể rằng: "Khi về hưu, tất cả một ngày ông biết hóa ra bấy lâu nay văn chống Chủ tịch nước vẫn thanh toán giao dịch hóa đơn tiền điện mang lại căn công ty trên đường Pasteur của ông ở sử dụng Gòn, ông bắt tôi đem trả tiền điện lại đến văn phòng. Ông cứ càm ràm vị "mình ở, bản thân xài điện, mà để văn chống đóng là sao"? Rồi từ đó ông bắt tôi sử dụng tiền lương mỗi mon của ông để đóng tiền điện, bắt tôi dặn dò con cái ông tiết kiệm điện. Ông nói, nhà nước đang kêu gọi tiết kiệm điện mà mình hoang tổn phí thì khó khăn coi lắm.


Một lãnh đạo tầm như ông Sáu Nam, thì có lẽ ai cũng nghĩ bao gồm thể đưa nhỏ mình vào vị trí này, vị trí kia, nhưng ông Sáu nam không làm cho thế. Nhỏ ông tự đi thi, tự học, ra trường tự xin việc, chứ ông không tham gia vào việc đó.

Con gái út của ông Sáu Nam ko đi bộ đội, nhưng nhiều năm trước, quân khu vực 7 thấy gia đình khó khăn khăn, đã quyết định cấp đến một mảnh đất. Nhưng khi nhìn thấy quyết định đó, ông giận. Ông nói: Nó không đi bộ đội, cấp đất mang lại nó làm gì? Đất này là để cấp mang lại người ta đi bộ đội lúc người ta không có nhà cửa. Cuối cùng, chính tôi là người được ông giao nhiệm vụ đem trả lại mẫu quyết định đó mang đến quân khu vực 7, để Quân quần thể 7 dành riêng suất công ty đó cho anh em bộ đội khác".

Người ta vẫn đồn đại về quyền lực của Đại tướng Lê Đức Anh cơ hội còn sống, rằng ảnh hưởng của ông gồm thể nâng đỡ giỏi ngăn cản sự nghiệp chủ yếu trị của nhiều người. Tôi không tồn tại đủ thông tin để xác thực những tin đồn đó. Nhưng tôi biết chắc chắn một điều, Đại tướng Lê Đức Anh ko nâng đỡ con cái mình.

Đại tướng Lê Đức Anh tất cả 3 người nhỏ gái. Một người là hiệu trưởng một trường cao đẳng mẫu giáo, đã từng được giới thiệu làm cho Thứ trưởng Bộ Giáo dục nhưng từ chối, giờ đã nghỉ hưu và đang mở một nhà trẻ tư nhân.

Hai người con gái khác của ông, một người làm cho cán bộ trong ngành sản phẩm không, một người làm nhân viên cấp dưới hải quan. Lê Mạnh Hà – mặc dù là nam nhi duy nhất nhưng đến tận năm 27 tuổi khi ông Sáu phái nam đã là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng mới được kết nạp Đảng.

Dù là đàn ông Chủ tịch nước, dù đi học ở Mỹ, Lê Mạnh Hà từng chỉ là một ông giám đốc sở bình thường ở Tp. Hồ Chí Minh rất nhiều năm, trước khi trở thành Phó Chủ tịch Tp, rồi trở thành Phó Chủ nhiệm Văn phòng bao gồm phủ. Mà nhiều người – vào đó có tôi biết rằng, ở những vị trí đó, vày tính biện pháp quá thẳng thắn, bộc trực của mình, Lê Mạnh Hà không được lòng nhiều người. Nó là rào cản ko nhỏ, ngăn cản bé đường công danh, sự nghiệp của Lê Mạnh Hà. Nhưng Đại tướng Lê Đức Anh chưa một lần như thế nào tìm phương pháp tác động, để giúp con mình, dù là thể việc đó không khó khăn với ông.


Trong đời có tác dụng báo của mình, tôi từng bao gồm hai cuộc phỏng vấn Đại tướng Lê Đức Anh. Lần gần nhất là vào năm năm ngoái cho báo an toàn Thế giới. Năm đó, ông còn khỏe mạnh, cho dù hai lần tai biến đã để lại di chứng khiến ông phạt âm rất cạnh tranh nghe. Những cuộc phỏng vấn giữa tôi cùng ông luôn có một người thư ký dịch giúp tôi những gì ông nói. Nhưng tôi nhớ mãi một ấn tượng rằng, cho dù khi ấy tôi chỉ là một cô phóng viên báo chí trẻ ngoài trăng tròn tuổi, ông đã cư xử với tôi rất cởi mở. Ông ôm tôi thân thiện khi gặp gỡ, thoải mái trả lời tất cả các câu hỏi của tôi, kể cả những câu hỏi không tồn tại trong công văn tôi gửi dịp ban đầu. Khi tôi ra về, ông còn tặng tôi một nhị quả táo làm quà.


Ngày hôm nay, lúc Đại tướng Lê Đức Anh đã mất, điều khiến dư luận tranh cãi xung đột nhất về cuộc đời và sự nghiệp của ông chính là năm 1988, ở Gạc Ma, liệu có hay không chuyện Đại tướng Lê Đức Anh – khi ấy là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đã ra lệnh cấm nổ súng, dẫn đến sự mất mát của 64 chiến sĩ ở Gạc Ma.

Lẽ ra, năm 2015, khi tôi bao gồm cơ hội phỏng vấn ông, tôi cần phải hỏi về câu chuyện đó. Nhưng tôi đã tự nhủ, tôi sẽ để dành riêng câu hỏi đó cho cuộc phỏng vấn sau. Với tôi không còn cơ hội đó nữa lúc sức khỏe của ông chuyển biến xấu đi rất nhanh sau này. Đó là không đúng lầm nghề nghiệp mà sau đây tôi không bao giờ chất nhận được mình mắc phải.

Theo lời người cận về thọ năm của Đại tướng Lê Đức Anh, thì vào mẫu đêm nhận được tin 64 người bộ đội đã mất mát ở Gạc Ma năm 1988, Đại tướng Lê Đức Anh ko ngủ. Ông đi lại trong chống cả đêm, gương mặt buồn bã. Rất nhanh sau sự kiện đó, ông thân chinh ra Trường Sa 2 lần, trở thành Bộ trưởng Quốc chống đầu tiên ra thăm Trường Sa.

Ra đến nơi, ông từ chối ngủ ở đảo Trường Sa lớn cơ mà bộ đội đã chuẩn bị sẵn chỗ mang lại ông. Ông sang Trường Sa nhỏ, nằm ngủ bên trên chiếc giường tầng cùng các binh quân nhân khác, để phân chia sẻ nỗi khổ của binh lính ở hải đảo. Cũng ở đó, vào ngày 7.5.1988, ông đã đọc lời thề trước hương hồn những liệt sĩ, là bằng mọi giá chỉ bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước.

Sau này, tôi từng hỏi Lê Mạnh Hà về trận Gạc Ma. Lê Mạnh Hà trả lời: "Khi hải chiến Trường Sa diễn ra, ba tôi là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tướng ngay cạnh Văn Cương là Đô đốc Hải quân. Trước đó, đề phòng xung đột quân sự nhỏ trên khu vực Trường Sa bao gồm thể bùng nổ thành một cuộc chiến tranh lớn trên biển, Đô đốc ngay cạnh Văn Cương ra lệnh: Hết sức kiềm chế, tự vệ là chính, ko nổ súng trước, nhưng kiên quyết táo bị cắn dở bạo với phương châm "có người bao gồm đảo, còn người, còn đảo".


Mệnh lệnh không nổ súng trước đã được phát hành để tránh những xung đột khiến bất lợi lâu dài hơn trong bối cảnh đất nước bao gồm quá nhiều nặng nề khăn. Nhưng ko nổ súng trước không có nghĩa là ko nổ súng. Vì chưng giao súng mang lại người bộ đội là để bắn vào trường hợp cần thiết. Nếu cấm bắn thì ko giao súng. Đó là nguyên tắc mọi người quân nhân đều hiểu.

Không một Đô đốc Hải quân làm sao ra lệnh mang đến bộ đội của mình ko được nổ súng vào mọi trường hợp. Ko một Bộ trưởng Bộ Quốc phòng làm sao ra lệnh mang lại quân đội của mình như thế.

Nhưng nhiều năm nay, cha tôi vẫn biết rằng tất cả nhiều lời bàn tán về trận hải chiến Trường Sa. Gồm những người ám chỉ ông đã ra lệnh cấm nổ súng vào mọi trường hợp, dẫn đến sự hi sinh của 64 người lính. Khi những lời đồn đại đó đến tai tía tôi, ông chỉ nói một câu ngắn gọn : "Chúng nó nói lếu láo cả đấy". Nhưng ba tôi không bận trung tâm và không cho rằng mình cần phải giải thích cho những tin đồn vô căn cứ đó".

Bài viết liên quan