Bạn Trai Quan Hệ Rồi Bỏ

Share:
bồi bổ - món ngon Sản phụ khoa Nhi khoa phái nam khoa làm đẹp - sút cân phòng mạch online Ăn không bẩn sống khỏe mạnh
diymcwwm.com - Tôi biết mình không xứng đáng tha thứ dẫu vậy cuộc tình cùng với anh hiện nay tại giống như mạng sinh sống của tôi. Xa anh, tôi mất hết nghị lực sống và chẳng còn có niềm vui.

Bạn đang đọc: Bạn trai quan hệ rồi bỏ


Gia đình tôi nghỉ ngơi tỉnh lẻ, ba tôi là nhỏ cả nhưng là một người bầy ông nhu nhược. Ông là thương binh hạng 4/4 và luôn ỷ vào cánh tay tất cả một viên đạn, ỷ vào tiền trợ cấp chỉ 700.000 đồng/tháng với ỷ cả vào vợ của mình. Mọi câu hỏi trong nhà bà mẹ tôi đều buộc phải lo liệu và làm cho hết. Chị em cực khổ, mỗi ngày dậy từ bỏ 3 rưỡi đến 4 giờ đồng hồ sáng nhằm dọn dẹp, đi chợ rồi đi làm. Mọi bài toán đều không được chồng phụ giúp.

Nhiều hôm 12 giờ, 1 tiếng chiều, bà bầu mới được nạp năng lượng trưa. Cả thời gian ăn uống, sinh sống ở nhà chưa được 10 phút đồng hồ. Cụ nhưng, bà mẹ tôi được mọi fan gọi là trâu đất của làng, thao tác làm việc quần quật rộng cả bầy ông. Bất cứ mùa đông lạnh giá hay ngày hè nắng rét oi bức, chị em tôi vẫn buổi tối mắt về tối mũi với đủ sản phẩm công to việc lớn, làm việc không dứt nghỉ. Bà bầu tôi vất vả như vậy, dẫu vậy lại chấp nhận cuộc sinh sống ấy, chiều chồng, chiều bé hết mực. Người mẹ tôi không hiểu biết nhiều biết các lắm đề nghị mọi việc học hành đều bởi tự tôi lo liệu. Cuối cùng, tôi cũng đỗ đại học và đi học xa nhà.


*
Ảnh minh họa

Thời gian đầu, tôi gặp rất các bỡ ngỡ. Ngay từ thời điểm năm thứ nhất, tôi vẫn yêu một bạn hơn tôi 1 tuổi. Anh đã từng yêu một cô gái rất sâu đậm tuy thế bị phản nghịch bội. Lúc đầu tôi lần chần điều đó. Do tin cậy vào tình yêu yêu cầu tôi đã giành riêng cho anh cái ngàn vàng. Tôi không hề có xúc cảm thích thú tuyệt ham ý muốn về sinh lý, chẳng qua chỉ nguyên nhân là chiều tình nhân thôi. Sau vài lần quan lại hệ, tôi bước đầu thấy mặc cảm, nhưng người yêu tôi không quan tâm tới điều đó. Càng ngày anh càng đòi hỏi tôi các hơn, có ngày lên tới 2-3 lần. Tôi không muốn thường xuyên chuyện đó nữa, nhưng cảm hứng mặc cảm và cân nhắc rằng mình chẳng còn điều gì để mất khiến cho tôi ko quyết tâm xong xuôi mối quan hệ với anh.

Xem thêm: Dd-Wrt Là Gì - Định Nghĩa Dd

Một thời hạn sau, anh ra ngôi trường và ý muốn tôi đem trộm hộ khẩu của phụ huynh để đi đk kết hôn. Nhưng mà nghĩ tới gia đình và lúng túng đủ đường, tôi không có tác dụng được điều đó. Sau đó, anh đi tp. Hải phòng ở nên công ty chúng tôi không liên hệ với nhau. Chẳng phát âm sao tôi không thấy bi thiết và cũng chẳng nhớ nhung.

Ít thọ sau, tôi tình dục với 2 người đàn ông khác. Cả 2 người đó đều sở hữu tình cảm giành riêng cho tôi. Nhưng so với tôi, 2 quan hệ đó chỉ là vui chơi qua đường nhưng thôi. Rồi tôi chạm mặt một người tên N qua mạng Facebook, fan đó bởi tuổi tôi. Từ lúc quen N, tôi trả toàn chấm dứt mối quan hệ nam nữ với 2 tín đồ kia và chỉ thân mật tới N.

Lần đầu tiên gặp mặt, N vào chống tôi ăn trưa rồi nghỉ. Lúc đó hết mùa đông nên vẫn tồn tại hơi lạnh. Shop chúng tôi nằm với chiếc chăn ấm và to. Mọi người một phía, không có ai động tiếp xúc với ai. Rồi N hỏi tôi rất có thể nằm ngay gần cho nóng không, tôi đồng ý. Sau khi nằm gần, N lại hỏi ôm qua hông tôi được không, tôi đồng ý. Tôi biết cơ hội đó N vào sáng, không tồn tại ý nghĩ về xấu kia. Nhưng lại sau đó, không hiểu biết sao tôi lại dữ thế chủ động làm chuyện đó. Theo lời N sau này, tôi là tình yêu đầu của anh ấy và N rất buồn khi biết sự thật là tôi đã làm chuyện đó với những người khác. Với tôi cũng không che anh.

N luôn hỏi tôi về chuyện cũ, làm sao là vẫn quan hệ bao nhiêu lần, tiếp tục hay không, yêu vào bao lâu, bao ngày một lần. đôi khi tôi cũng cảm thấy đau lòng tuy nhiên vẫn vấn đáp anh vị không muốn người yêu nghĩ mình ko trung thực. N học tập trường bao gồm tiếng rộng tôi vô cùng nhiều, lại còn có ý định đi Mỹ du học từ đầu. Anh là đàn ông duy nhất, chị gái N đã lấy chồng. Sau này, N bắt buộc lo cho bố mẹ, N không dám nói với cha mẹ là có tình nhân và chỉ dám gặp mặt tôi lúc rỗi. Có lúc một tháng shop chúng tôi mới chỉ gặp gỡ nhau 2 lần là nhiều, mỗi khi chạm chán chưa được 2 tiếng. Các lần ôm đồm nhau, đến 3-4 tháng ko gặp. đều lần gặp gỡ nhau, nhà yếu công ty chúng tôi vào nhà nghỉ. Tôi cảm xúc chán khi yêu đương cơ mà cứ như không, chẳng mấy lúc được gặp nhau.

Trong ngay sát 3 năm, công ty chúng tôi không có thay đổi nhiều về thời giờ gặp nhau. Chỉ là tình cảm của tôi ngày 1 lớn dần lên. đầy đủ chuyện xung quanh thời gian đó tôi băn khoăn gì hết. Bằng hữu N tôi chưa bao giờ gặp, đồng đội tôi N cũng chưa khi nào gặp. Cũng ko đứa nào nhắc chuyện gia đình, bạn bè, học tập tập tuyệt sinh hoạt của mỗi người, chỉ hoàn toàn có thể biết là cả hai vẫn khỏe, cố thôi. Tôi thực sự tuyệt vọng về loại yêu đương như thế. Trong thời gian không gặp gỡ N, cũng có không ít chàng trai cho với tôi.

Vì uất chuyện trước đây, có tàn ác về tình dục và bi quan và tuyệt vọng về chuyện yêu đương lúc này nên tôi chấp nhận quan hệ với tất cả những bạn đến cùng với mình, nhằm xem bọn ông núm nào, ngừng việc gồm biến không. Nhưng không người nào làm tôi bế tắc cả. Chỉ tất cả tôi cảm giác tội lỗi mà chia ly với bọn họ thôi. Tới lúc gặp gỡ lại N, tôi cũng chẳng đậy N điều này. Tới tháng 4 vừa qua, N bắt đầu đi du học. Nhưng new được 4 tháng thì lại về 2 tháng. Chúng tôi chia tay lên chia ly xuống. N suy nghĩ tôi cần thiết chờ được N, mà hoàn cảnh nhà N thì như thế, chắc chắn N không tin tưởng tưởng tôi.

Nghe câu chuyện tại đây

Mới cách đó vài ngày, N cương quyết chia tay và cách biểu hiện của N bước đầu không như trước. N như một kẻ ko ra gì, rũ bỏ bạn yêu của chính bản thân mình không yêu mến xót. Tôi biết là mình không có tư cách nói bởi thế nhưng N chưa lúc nào là con fan như thế. Tôi đã nhà động chấm dứt nhiều cuộc tình, dù là nhanh chóng hay lâu dài. Mặc dù vậy, chưa khi nào tôi có cảm giác buồn phiền và sốt ruột mất anh như lần này. Tôi vẫn khóc siêu nhiều, xin anh hãy nghĩ về lại dẫu vậy anh vẫn cương quyết phân tách tay.

Tôi biết bản thân không xứng đáng tha thứ, nhưng so với tôi, cuộc tình với N hiện tại giống hệt như mạng sống của mình vậy. Xa N, tôi mất hết nghị lực sống cùng chẳng còn có niềm vui. Tôi chưa biết sẽ phải liên tục cuộc sống của chính mình như cố gắng nào nữa./.

Bài viết liên quan